Hối hận muộn màng, Chương 3

6

Sau khi tôi ném quyển hộ khẩu đi, cảm xúc của ba dường như trở nên kích động bất thường.

Liên tiếp mấy cảnh sát lao tới, kéo ông ra khỏi khu vực làm việc.

Ông yêu cầu cảnh sát tra lại hồ sơ t/ử v/on/g của mẹ.

Ông còn gọi điện đến bệnh viện, chất vấn tại sao họ không liên hệ với người nhà.

Tôi lặng lẽ đưa cho ông chiếc điện thoại của mẹ.

Trong nhật ký cuộc gọi, chỉ có hai người.

Một là tôi.

Một là ông.

Tôi, mỗi cuộc gọi đều bắt máy.

Còn những cuộc gọi cho Phó Bạc Diễn, phần lớn đều bị ông từ chối.

HỐI HẬN MUỘN MÀNG – Góc của Chan

Tôi nói: “Mẹ từng bảo con gọi cho ba. Ba nói mình bận, bảo mẹ đừng vô lý gây sự. Ba còn nói mẹ đang diễn trò, làm lãng phí thời gian của cả hai.”

Tôi lại chỉ vào một cuộc gọi: “Lần này là Lưu Minh Nguyệt nhấc máy. Bà ta bảo mẹ con mau c/h/ế/t đi. Đêm đó, mẹ đã phải vào phòng cấp cứu.”

Ngón tay Phó Bạc Diễn chống lên trán, nghe xong câu này, cả người ông run bần bật.

“Tại sao không chụp lại gửi cho ba?”

“Con có chụp, đã gửi cho ba rồi.”

“Nhưng ba không thấy.”

Ông thở dồn dập, vội lấy điện thoại ra chứng minh: “Kiểu Kiểu, ba không lừa con. Con xem đi, trong nhật ký trò chuyện không có.”

Tôi cúi đầu im lặng, chờ ông lật xong mới đáp:

“Ồ, có lẽ là Lưu Minh Nguyệt lén xóa rồi. Nhưng bà ta là tình nhân của ba. Người ba nên trách nhiều nhất… là chính bản thân mình.”

Đôi mắt Phó Bạc Diễn tràn ngập tuyệt vọng. Ông lật đi lật lại điện thoại của mẹ, dường như muốn tìm ra chút manh mối, để giảm bớt cảm giác tội lỗi.

Nước mắt ông rơi xuống, lộp bộp trên màn hình.

Phần ghi chú trong điện thoại mẹ được mở ra.

Đó là những trang nhật ký bà viết suốt nhiều năm.

Từ khi bà thầm yêu Phó Bạc Diễn.

Đến lúc kết hôn, sinh con, rồi nhìn tôi từng ngày lớn khôn.

Bà đã thật sự hạnh phúc.

Cho đến khi Phó Bạc Diễn bắt đầu thay đổi.

Ông ngày càng thường xuyên đi công tác, thâu đêm không về, thậm chí bị chụp ảnh cùng Lưu Minh Nguyệt.

Sau đó, họ còn có con.

Trái tim mẹ cũng c/h/ế/t theo.

Dù vậy, bà vẫn giữ dáng vẻ tươi cười, như thể còn đầy hy vọng với cuộc sống.

Nhưng lúc cận kề cái c/h/ế/t, bà nghiêng người, thì thầm bên tai tôi:

“Lấy chồng chẳng tốt đẹp gì.”

“Yêu một người… cũng chẳng tốt đẹp gì.”

Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ rơi nước mắt.

Có lẽ cái c/h/ế/t đến quá đau đớn, bà chịu quá nhiều tủi nhục, cuối cùng không thể gắng gượng thêm.

Phó Bạc Diễn bất ngờ nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy:

“Kiểu Kiểu, theo ba về đi. Ba… đã trách nhầm con rồi. Con muốn gì, ba cũng sẽ cho, được không?”

Trong khoảnh khắc ấy, ông như biến thành người cha từng quan tâm tôi ngày trước.

Thậm chí còn dịu dàng hơn cả năm xưa.

Nhưng tôi đã không cần nữa.

Chấp nhận sự tốt đẹp ấy, chính là phản bội mẹ.

Tôi ôm chặt hũ t..ro c/ố/t, vẫn lặp lại câu nói kia:

“Đưa tiền cho con, con phải chôn cất mẹ.”

7

Phó Bạc Diễn không đồng ý với tôi.

Ông cướp lấy hũ t..ro c/ố/t của mẹ, tự mình ôm trong tay.

Nếu mẹ còn sống, chắc chắn sẽ thích dáng vẻ ba ôm bà như vậy.

Nhưng giờ thì bà nhất định không vui đâu.

Tôi bị người của Phó Bạc Diễn cưỡng ép đưa về.

“Ba sẽ chuyển con về lại trường cũ, con ngoan ngoãn học hành đi. Đừng lo, con vẫn còn có ba.”

Mẹ con Lưu Minh Nguyệt biến mất.

Ngôi nhà trở lại yên tĩnh như trước kia.

Những món đồ mẹ thích đều được thay lại.

Chỉ có cây đàn piano bà yêu thích đã hỏng, Phó Bạc Diễn phải mua một chiếc mới.

Thợ chỉnh âm đến mấy lần, nhưng ông luôn nói giai điệu đánh ra không có hương vị của mẹ.

Mỗi lần như thế, tôi đều nhắc nhở: “Vì mẹ đã c/h/ế/t rồi. Người đánh đàn không phải mẹ. Cây đàn cũ là do tình nhân của ba làm hỏng.”

Nếu là trước đây, Phó Bạc Diễn nhất định sẽ quát mắng tôi lạnh lùng.

Nhưng giờ, ông chỉ ngượng ngùng tiễn người thợ ra ngoài.

Sau đó quay lại dạy bảo tôi:

“Kiểu Kiểu, đừng nói những lời như vậy nữa. Ba và Lưu Minh Nguyệt đã không còn liên quan.”

Thực ra, tôi chẳng tin chút nào.

Lần trước, tôi còn thấy Lưu Minh Nguyệt gửi cho ông ảnh mặc váy đen gợi cảm.

Tôi đứng ngay cạnh, lặng lẽ nhìn ông.

Phó Bạc Diễn lập tức xóa sạch tin nhắn bà ta gửi.

Thế là, Lưu Minh Nguyệt dùng số lạ điên cuồng nhắn đến chửi rủa tôi.

Bà ta nói sớm muộn cũng sẽ đá tôi ra khỏi nhà.

Vị trí tiểu thư nhà họ Phó, là thuộc về con gái bà ta.

Thật ra, đôi khi tôi vẫn nghĩ, tại sao mẹ lại chọn gả vào nhà họ Phó.

Mẹ từng tốt nghiệp học viện âm nhạc danh tiếng thế giới, có thể chơi piano, đàn cello, lại còn hát rất hay.

Trước khi cưới Phó Bạc Diễn, mẹ đã nổi danh khắp nơi, đâu cần cái danh “Phu nhân Phó” để thêm ánh hào quang.

Trong mắt tôi, mẹ giỏi giang hơn tất cả mọi người.

Bà là một hiệp sĩ dũng cảm.

Tôi lau lớp bụi mỏng trên hũ t..ro c/ố/t, khẽ chạm vào bề mặt lạnh buốt, thầm nghĩ, có lẽ hiệp sĩ dũng cảm khi yêu cũng sẽ trở nên hồ đồ.

Tiếng chai rư/ợ/u lăn lóc từ phòng bên lại vọng sang.

Phó Bạc Diễn lại uống rư/ợ/u.

Không biết ông moi từ đâu ra nhiều tấm ảnh chụp cùng mẹ, ngày nào cũng gọi “A Du, A Du”.

Ông không cạo râu, không tắm rửa, không đi làm, chỉ suốt ngày ngồi lẩm bẩm đọc nhật ký của mẹ trong điện thoại.

Có lúc khóc đến run rẩy cả người.

Ông nói bản thân đáng c/h/ế/t, đã quên đi quá nhiều ký ức thuộc về ông và mẹ.

Mỗi khi như vậy, tôi chạy tới đưa ra yêu cầu, ông đều dễ dàng đồng ý.

Nếu tôi đã trưởng thành, tôi sẽ đòi công ty, đòi cổ phần, đòi tài sản thừa kế.

Nhưng hiện tại, tôi còn quá nhỏ.

Cấp ba còn chưa tốt nghiệp.

Lưu Minh Nguyệt vẫn còn sống, tôi chưa kịp làm gì.

Tôi lặng lẽ ôm hũ t..ro c/ố/t của mẹ ngồi xuống, ánh nắng ấm áp chiếu lên, soi sáng gương mặt tôi.

Tựa hồ tôi cảm nhận được mẹ đang khẽ chạm vào vết thương của mình.

Dưới lớp băng dày cộp, vết thương đã đóng vảy.

Hôm đó, khi tôi nghiến răng lao đầu vào góc tường, cơn đau suýt khiến tôi ngất đi.

Tôi mỉm cười, thì thầm:

“Mẹ ơi, con lại sắp làm chuyện xấu rồi. Nhưng lần này, mẹ yên tâm, con sẽ không làm mình bị thương nữa.”

8

Rạng sáng, những cuộc quấy rối của Lưu Minh Nguyệt lại ập tới.

Tôi đã quen rồi.

Đều đặn một hai giờ sáng, khi Phó Bạc Diễn say khướt, ôm bức ảnh gia đình ba người chúng tôi mà thiếp đi, thì Lưu Minh Nguyệt – vì không nhận được hồi đáp – sẽ đem hết tức giận trút lên tôi.

Hơn nữa, theo những lần tôi cố tình khiêu khích, bà ta lại càng điên cuồng hơn.

“Đứa bé trong bụng tôi đang tìm cha nó. Nói với Phó Bạc Diễn, bảo ông ấy mau tới tìm tôi.”

Tôi không trả lời.

Ngay sau đó, Lưu Minh Nguyệt gửi tới một đoạn video m/á/u chảy dọc theo bắp đùi, giọng điệu dữ tợn đầy uy hiếp:

“Tôi đã s/ả/y th/a/i rồi, Hà Kiểu Kiểu! Người ba cô yêu vẫn luôn là tôi. Đợi qua tang kỳ của mẹ cô, ông ấy sẽ quay về bên tôi.

Chính cô hại tôi mất con, ông ấy sẽ khiến cô sống không bằng c/h/ế/t!”

Tôi cầm điện thoại, đi đến trước mặt Phó Bạc Diễn đang say khướt.

Mùi r/ư/ợu nồng nặc xông thẳng vào mũi, khó chịu đến mức ghê tởm.

Tôi lấy điện thoại của ông, gọi video cho Lưu Minh Nguyệt qua WeChat.

Bà ta không chút do dự bắt máy, giọng đầy tủi thân nhưng cũng chan chứa vui mừng:

“Chồng à, em nhớ anh… có thể tới thăm em không?”

Tôi khẽ bật cười: “Sao bà không c/h/ế/t đi? Mang cả bà và đứa con, cùng nhau xuống c/h/ế/t đi.”

Đầu dây bên kia lặng ngắt.

Vài giây sau, bà ta như phát điên, tuôn ra vô số lời chửi rủa thậm tệ.

Tất cả đều bị tôi ghi âm lại bằng điện thoại.

Đợi đến khi bà ta mắng chán, tôi mới nhẹ nhàng hỏi:

“Bà vừa ghi âm lại đúng không?”

“Cái gì?”

“Bây giờ thì ghi cũng vô ích rồi. Tạm biệt, dì Lưu.”

Ngắt máy, màn hình điện thoại hiện lên tấm ảnh của mẹ.

Tôi nhìn nụ cười của bà thật lâu, không nói thêm được lời nào.

9

Buổi chiều hôm ấy, khi Lưu Minh Nguyệt xông vào biệt thự, Phó Bạc Diễn đang ngồi nhâm nhi tách trà tôi pha.

Đó là lần hiếm hoi trong mấy ngày qua ông giữ được sự tỉnh táo.

Trước mặt ông, Lưu Minh Nguyệt kéo toang cửa, băng qua phòng khách rộng lớn rồi túm chặt tóc tôi.

Bà ta nào có s/ả/y th/a/i.

Cái bụng lớn vượt mặt, vậy mà vẫn ép tôi ngã vào giá gỗ, giơ tay giáng xuống một cái tát.

“Đồ con hoang! Mày mà cũng dám chửi tao à?”

Phó Bạc Diễn dường như định lao tới kéo bà ta ra.

Nhưng vì suốt hơn một tháng nay ông uống r/ư/ợu quá độ, vừa đứng dậy đã loạng choạng, khó mà trụ vững.

Điều đó lại cho tôi cơ hội.

Ngay khoảnh khắc cái tát thứ hai ập xuống, tôi buông lỏng cơ thể, thuận thế ngã về sau.

Chiếc hũ gốm màu xám xanh phía sau bị Lưu Minh Nguyệt hất ngã, cùng tôi rơi nặng nề xuống đất.

Tiếng gốm vỡ giòn tan, bụi tro bay tán loạn.

Ngay sau đó, một tiếng kêu thất thanh vang lên — Lưu Minh Nguyệt ngã sấp xuống, mặt cắm thẳng vào những mảnh gốm vỡ.

Tôi ôm mũi, choáng váng nằm dưới đất, cú ngã khiến mắt tối sầm lại.

Trong tiếng gào thảm thiết của Lưu Minh Nguyệt còn xen lẫn lời cầu cứu:

“Chồng ơi… bụng em đau quá… cứu với…”

Phó Bạc Diễn loạng choạng lao tới, nhưng đã muộn.

Khuôn mặt Lưu Minh Nguyệt rách nát, m/á/u loang khắp sàn.

Một dòng m/á/u khác lại chảy từ bắp đùi bà ta, ngoằn ngoèo kéo dài trên nền nhà.

Lưu Minh Nguyệt đã s/ả/y th/a/i.

Do chính bà ta tự chuốc lấy.

Ánh mắt đầu tiên của Phó Bạc Diễn dồn về phía tôi.

Nhưng tôi nào khá hơn.

Tôi gượng quỳ dậy, đôi tay bị mảnh gốm cứa nát, hoảng hốt gom nhặt từng nhúm tro rơi vãi, bật khóc nức nở:

“Ba… ba đưa dì Lưu đến bệnh viện đi. t..ro c/ố/t của mẹ… con sẽ tự dọn…”

Trong mắt ông lóe lên chút xót xa, song ngay lập tức bị Lưu Minh Nguyệt níu tay áo:

“Chồng ơi… con của chúng ta…”

Lúc này Phó Bạc Diễn mới bừng tỉnh, vội vàng bế bà ta lao ra ngoài.

Tôi nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, ngừng tay thu dọn.

Ánh mắt dừng lại nơi chiếc hộp sữa bột giấu trong góc, tôi khẽ thì thầm:

“Mẹ à, mẹ xem, mắt nhìn đàn ông của mẹ thật tệ.”

Bước tới góc tường, tôi tháo chiếc camera nhỏ giấu kín, rút thẻ nhớ cất vào túi áo.

Cảm giác tội lỗi của đàn ông vốn chẳng bao giờ kéo dài.

Cho nên, cần có bằng chứng để dạy họ biết cách làm người.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *