10
Ngày thứ hai sau khi Lưu Minh Nguyệt s/ả/y th/a/i, chuyện đã leo thẳng lên hot search.
Trước đó từng có truyền thông khui tin về bà ta và Phó Bạc Diễn, nên mức độ quan tâm càng lúc càng tăng.
Những đoạn tin nhắn bà ta chửi rủa tôi suốt thời gian dài, cùng video bà ta xông vào biệt thự đập vỡ hũ t..ro c/ố/t của mẹ, đồng loạt bị tung lên mạng.
Dư luận lập tức dậy sóng.
“Không ngờ Phó Bạc Diễn lại có vợ chính thức?”
“Vài năm trước có một nữ nhạc sĩ nổi tiếng tên Hà Du, thì ra chính là bà ấy.
Không ngờ người đàn ông này ngoại tình trong hôn nhân, vợ bệnh nặng thì đi cùng tiểu tam sinh con.
Tiểu tam còn dám cắt tiền sinh hoạt của con gái lớn, chửi mắng rồi đập nát t..ro c/ố/t vợ cả.”
“Ghê tởm thật, loại người này sao không c/h/ế/t đi cho rồi.”
“Không học thức, chẳng thể diện, một con gà rừng, lấy gì so với vợ cả?”
“Phó Bạc Diễn cũng chẳng phải loại tử tế gì. Tẩy chay hết sản phẩm nhà hắn!”
Ba lập tức gọi điện cho tôi: “Kiểu Kiểu, là con đăng phải không?”
“Bà ta đập nát t..ro c/ố/t của mẹ.”

“Nhưng bà ta đã bị trừng phạt rồi—”
Tôi cắt ngang lời Phó Bạc Diễn.
“c/h/ế/t mới gọi là trừng phạt. S/ả/y th/a/i thì tính là gì?”
“Kiểu Kiểu!”
Trong giọng nói của ông đã xen lẫn sự lạnh lùng.
“Vì dư luận bây giờ, ba đã không thể kết hôn với cô ấy nữa. Sao con mãi chẳng học được cách khoan dung?”
Lần này, tôi dứt khoát cúp máy.
Tập đoàn Phó thị đâu chỉ nằm trong tay Phó Bạc Diễn, mà còn bị các cổ đông hội đồng quản trị khống chế.
Vì chuyện của Lưu Minh Nguyệt, giá cổ phiếu tụt dốc.
Một kẻ đàn ông có gia đình tan vỡ, tuyệt đối không phải hình tượng thương nhân thành công.
Đó chính là lý do bao năm nay Phó Bạc Diễn giấu Lưu Minh Nguyệt ở nước ngoài.
Chỉ cần tôi không từ bỏ thân phận người thừa kế nhà họ Phó, vụ bê bối này sẽ chẳng bao giờ biến mất.
Sau khi nhận ra mình không thể bước chân vào nhà họ Phó, Lưu Minh Nguyệt hoàn toàn phát điên.
Tôi dẫn phóng viên tới bệnh viện thăm bà ta, lại chứng kiến cảnh Lưu Minh Nguyệt điên loạn bóp cổ chính con gái mình.
Cô bé từng kiêu ngạo ngày nào giờ chỉ biết há miệng gào khóc, khắp người đầy vết bầm tím.
Tiếng chửi rủa the thé của Lưu Minh Nguyệt vang khắp hành lang:
“Mẹ nó c/h/ế/t rồi nó còn sống dậy được! Cũng là con gái, sao mày lại là đồ vô dụng thế này!”
Phóng viên quay trọn vẹn toàn bộ cảnh tượng.
Cơn phẫn nộ trên mạng càng bùng nổ.
Cuối cùng có người báo cảnh sát. Đứa bé bị cưỡng chế đưa về nhà họ Phó, do Phó Bạc Diễn nuôi dưỡng.
Lần cuối tôi nhìn thấy Lưu Minh Nguyệt, là lúc bà ta bị áp giải lên xe đưa đến bệnh viện tâm thần.
Tinh thần bà ta đã sụp đổ.
Bà ta không ít lần la hét mình mới là “Phu nhân Phó”, rằng tôi xuất hiện ngoài cửa sổ mỗi đêm, muốn hại bà ta.
Chẩn đoán: tâm thần phân liệt. Bác sĩ khuyến nghị điều trị nội trú dài hạn, cách ly hoàn toàn.
Khi bị đưa lên xe, bà ta còn dáo dác nhìn quanh, sợ hãi bất an.
Tôi bước tới, yêu cầu được nói vài câu.
Nhân viên nhận ra tôi. Dù sao thì Phó Bạc Diễn đã bị hội đồng cổ đông bỏ phiếu toàn diện bãi miễn chức vụ, phải về nhà lánh mặt.
Toàn bộ thủ tục nhập viện của Lưu Minh Nguyệt đều do tôi phụ trách.
Tôi tiến lại gần, lấy ra một chiếc lược nhỏ, chải gọn mái tóc rối bù của bà ta.
Ánh mắt Lưu Minh Nguyệt hung dữ, nếu không bị trói chặt, chắc đã lao tới bóp cổ tôi.
“Hà Kiểu Kiểu, mày đợi đấy! Con gái tao lớn lên sẽ không tha cho mày! Phó Bạc Diễn mãi mãi chỉ yêu nó—”
Chiếc lược trong tay tôi kéo mạnh lên da đầu khiến bà ta đau điếng, tiếng gào lập tức im bặt.
Tôi mỉm cười: “Dì Lưu, nói xong chưa?”
Khi ánh mắt bà ta thoáng lộ vẻ kinh hãi, tôi khẽ dùng sức kéo bà ta lại gần, thì thầm:
“Bệnh viện tâm thần xa lắm, tối nay tôi không qua thăm dì được đâu. Dì Lưu, ngủ ngon nhé.”
Nói xong, tôi buông lược, để nhân viên đẩy bà ta lên xe.
Sau thoáng ngơ ngẩn, mắt bà ta trợn to, rồi điên cuồng đập đầu vào cửa kính:
“Hà Kiểu Kiểu! Mày hãm hại tao! Thả tao xuống! Tao không bị tâm thần! Nó thật sự tới tìm tao mà!”
Nhưng chẳng ai quan tâm.
Việc bà ta bị đưa đi, là quyết định của rất nhiều người.
Có lẽ, trong tiềm thức, Phó Bạc Diễn cũng muốn bà ta biến mất.
Cơn gió thu lạnh lẽo len qua tay áo và cổ áo tôi.
Tôi khẽ rùng mình, da gà nổi khắp cánh tay.
Ngước nhìn những chiếc lá khô xoay vòng trong gió, tôi khẽ nói:
“Mẹ ơi, vẫn còn một người, có lẽ phải đợi rất, rất lâu. Mẹ có muốn ngắm phong cảnh nơi xa không? Con có thể đưa mẹ đi.”
1@@@
Tôi tham gia cuộc khảo hạch để trở thành người thừa kế tập đoàn Phó thị.
Sau khi thuận lợi vượt qua, tôi sẽ được trực tiếp đưa ra nước ngoài, trải qua khóa huấn luyện kéo dài năm năm.
Khi nghe tin ấy, vẻ mặt của Phó Bạc Diễn vô cùng phức tạp.
“Kiểu Kiểu, ba nhớ con thích âm nhạc, tại sao lại muốn…”
Cô con gái nhỏ bên cạnh ông trừng mắt nhìn tôi, giọng đầy hằn học:
“Tại sao chị lại muốn cướp đồ của em? Ba nói, tất cả đều là của em!”
Tôi nhìn Phó Bạc Diễn, lần đầu tiên nở một nụ cười giễu cợt.
Sắc mặt ông cứng đờ: “Kiểu Kiểu, ba chỉ muốn con đi theo đuổi ước mơ thôi.”
“Không sao cả. Đợi đến khi con ngồi vào vị trí của ba, con vẫn có thể đi theo đuổi ước mơ. Dù sao thì, ngay cả việc nuôi tình nhân ba cũng làm được, chẳng phải đó cũng tính là ước mơ sao?”
“Con—”
Phó Bạc Diễn tức đến nỗi mặt trắng bệch, ho khan dữ dội.
Đứa con gái nhỏ ôm chặt lấy ông, vừa khóc vừa gọi: “Ba ơi, ba ơi…”
Tôi không còn tâm trí nhìn cái cảnh cha từ con hiếu ấy nữa, cũng chẳng đủ sức ra tay với họ.
Dĩ nhiên, Phó Bạc Diễn cũng sẽ không trở mặt với tôi.
Bởi năm năm sau, cô con gái cưng của ông mới vừa tốt nghiệp tiểu học.
Còn tôi, đã đến tuổi có thể tiếp quản công ty.
Khi ấy, tôi sẽ không còn là con gái của ông, mà là đối thủ cạnh tranh quyền lực.
Cả hai chúng tôi đều biết, có những thứ… vốn dĩ đã không còn tồn tại.
Trước lúc rời đi, Phó Bạc Diễn vẫn gọi tôi lại một tiếng, hỏi:
“Có thể để t..ro c/ố/t mẹ con lại cho ba không?”
Khóe môi tôi khẽ nhếch: “t..ro c/ố/t của mẹ chẳng phải đã bị Lưu Minh Nguyệt rải đi rồi sao?”
Về sau, Phó Bạc Diễn lục tung khắp nơi, vẫn không tìm thấy t..ro c/ố/t của mẹ.
Bởi tôi đã mang bà đi cùng ra nước ngoài.
Ngước nhìn đường ranh giới bình minh sắp ló rạng, tôi ôm t..ro c/ố/t mẹ trong ngực, đón ánh mặt trời, đón lấy cuộc đời thuộc về riêng mình.
12(Năm năm sau)
Mùa đông năm ấy đến sớm hơn thường lệ.
Tôi xuống máy bay, trực tiếp đến công ty.
Năm năm trôi qua, cảnh tượng trước mắt gần như chẳng khác mấy so với ngày tôi từng đứng ở đây.
Vẫn là những gương mặt ấy, vẫn vì cùng một chuyện.
Tôi nộp lên một bản đáp án khiến các cổ đông hài lòng — với tư cách người thừa kế.
Tôi vốn nghĩ sự trở về của mình sẽ bị Phó Bạc Diễn kịch liệt phản đối.
Nhưng vài tháng trước, ông ta lâm bệnh.
Có thể vì một đợt rét đậm, cũng có thể vì nguyên nhân khác, mà bệnh tình trở nên nghiêm trọng.
Các cổ đông buộc phải gọi tôi quay về sớm.
Đứng ngoài phòng bệnh, tôi thấy Phó Bạc Diễn nằm trên giường.
Chẩn đoán: suy gan cấp tính.
Ngã gục ngay trên bàn rư/ợ/u.
Nghe bác sĩ dặn dò, tôi chỉ nhạt nhẽo đáp lời cảm ơn, rồi đẩy cửa bước vào.
Cô bé đã lớn, ngồi thẳng dậy, lạnh lùng trừng mắt nhìn tôi.
Nhiều năm qua, tôi mới biết cô ta tên là Phó Hà.
“C/ú/t ra ngoài.”
Giọng Phó Hà vang quá lớn, khiến Phó Bạc Diễn choàng tỉnh.
Tóc ông đã bạc đi nhiều, gương mặt cũng chẳng còn nét trẻ trung như trước.
Ông theo bản năng nắm lấy tay Phó Hà: “Xin lỗi chị con đi.”
Phó Hà như thể chịu uất ức to lớn, khóc òa: “Ba không thương con nữa sao? Con không muốn xin lỗi chị.”
Tôi đứng yên, chẳng nói gì.
Thậm chí ngay cả một nụ cười cũng không buồn cho.
Chính vì ông quá thương Phó Hà, mới dạy cô ta biết cúi đầu.
Năm đó, ông ép tôi xin lỗi Phó Hà, cũng là vì thương cô ta.
Năm năm đã qua, tôi vẫn chẳng thể buông bỏ.
Tôi ngồi xuống cạnh giường, cất lời: “Ba, nói chuyện với con đi.”
Một ánh mắt của ông thôi, Phó Hà đã ngoan ngoãn rời ra ngoài.
Trong phòng bệnh, yên tĩnh trở lại.
Đối diện ánh nhìn dịu dàng kia, tôi khẽ cười: “Ba sẽ không nghĩ rằng, con muốn nói chuyện tình cảm với ba chứ? Giữa chúng ta có tình cha con sao?”
Cả người Phó Bạc Diễn cứng lại.
Tôi lấy ra một tập giấy: “Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Ký đi. Ba đã đến tuổi rồi, đừng cố chống đỡ nữa, cứ để con gánh vác.”
Ông im lặng, chẳng nhúc nhích.
Tôi nói: “Ba cũng không muốn để Phó Hà phải sống khổ cực, đúng chứ?”
Phó Bạc Diễn khẽ lắc đầu, mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Kiểu Kiểu, con giống ba như đúc. Ba biết, dù ba có làm gì, con cũng sẽ không tha cho Phó Hà. Vậy nên ba không ký.”
“Tùy thôi. Nếu không ký, con sẽ kéo cả Phó thị sụp đổ. Con với ba thì chẳng sao, nhưng Phó Hà còn nhỏ, đã từng nếm qua cảnh đói khát chưa?”
Phó Bạc Diễn nghẹn lời: “Kiểu Kiểu, sao con phải khổ thế này…”
“Ba biết rõ lý do.”
Ánh hoàng hôn rực rỡ xuyên qua khe rèm cửa, chiếu nghiêng vào phòng bệnh.
Tia nắng cuối cùng rơi trên gương mặt u ám của Phó Bạc Diễn.
Sau một tiếng thở dài, cuối cùng ông vẫn cầm lấy bút, ký tên mình.
Khi nét bút dừng lại ở cuối, ông chậm rãi mở miệng:
“Đêm đó, khi bệnh tình khiến ba hôn mê, ba đã mơ thấy mẹ con.
Bà ấy nói… bà ấy nhớ ba. Tỉnh lại, ba lại lật đọc nhật ký của bà ấy. Có lẽ, đúng như những gì viết trong đó, bà ấy sẽ lặng lẽ trở về thăm ba sau khi c/h/ế/t.”
Tôi mặt không cảm xúc, cài nắp bút, thu hợp đồng vào cặp.
“Đừng mơ nữa. Mẹ chưa từng viết nhật ký nào cả.”
Vẻ mặt đau thương của Phó Bạc Diễn cứng lại, gương mặt dần tái nhợt: “Con… con nói gì cơ?”
Tôi kéo môi cười:
“Phó tổng không hiểu à? Nhật ký là tôi bịa ra.
Mẹ tôi ngầu như thế, ông nghĩ bà sẽ viết mấy câu chữ sến sẩm đó sao?
Chỉ là để khơi gợi cảm giác tội lỗi trong ông, tranh thủ cho tôi — lúc đó nghèo đến mức cơm cũng không có ăn — một chút cơ hội để thở.”
“Tất cả những điều này… đều là mẹ dạy tôi.
Con đường tôi đang đi hôm nay, cũng là bà dặn dò trước khi c/h/ế/t.
Sự thật chứng minh, nghe lời mẹ, tuyệt đối không sai.”
“Phụt—”
Phó Bạc Diễn hộc ra một ngụm m/á/u, ngã gục bên giường, cơ thể run rẩy nôn mửa.
Máy giám sát tim vang lên điên loạn.
Tôi vuốt ve chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay, đứng từ xa, lạnh lùng nhìn y bác sĩ xông vào làm hồi sức tim phổi cho ông.
Mẹ à.
Nỗi đau của mẹ, hôm nay Phó Bạc Diễn đã nhận lại.
Nhưng… còn xa mới đủ.
Tôi kéo tay bác sĩ, bình thản nói:
“Bỏ đi, không cần cấp cứu nữa.”
Bác sĩ thoáng do dự: “Ông ấy vẫn còn hy vọng sống, cô thật sự không thử sao?”
Phó Hà chưa thành niên, ở đây người có quyền quyết định chỉ có tôi.
Vì thế, tôi không hề chần chừ, ký vào giấy đồng ý từ bỏ cấp cứu.
Khi Phó Hà vội vã chạy tới, thứ nhìn thấy chỉ còn lại thi thể lạnh lẽo của cha mình.
Cô ta gào khóc điên cuồng, lao vào đánh tôi, nhưng nhanh chóng bị vệ sĩ tách ra.
Ngoài trời gió nổi lên.
Tuyết trắng li ti rơi xuống xào xạc.
Đó là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.
Cũng là ngày sinh nhật của tôi.
Những người vừa tới chỉ biết lắc đầu, than thở số mệnh tôi quá khổ — ngay trong ngày sinh, lại tiễn đưa cha ruột.
Nhưng họ không biết, với tôi, đó lại là ngày đẹp nhất.
Thư ký chạy tới hỏi: “Còn tiểu thư Phó Hà thì xử lý thế nào?”
Tôi kéo găng tay da ấm áp, quấn kín khăn len, đáp:
“Đuổi đi. Càng xa càng tốt. Cả đời này, đừng bao giờ xuất hiện trong thành phố này nữa.”
“Vâng, tổng giám đốc Hà.”
Những hạt tuyết li ti rơi xuống, bám lên mái tóc đen và hàng mi tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, tựa như bàn tay mẹ khẽ lướt qua gò má.
Tôi lại nhớ về câu chuyện cổ tích mẹ từng kể.
Khi ấy tôi vừa khóc vừa hỏi:
“Nếu công chúa đánh mất vương miện thì phải làm sao?”
Mẹ dịu dàng trả lời:
“Thì công chúa sẽ khoác lên mình bộ chiến giáp, trở thành một kỵ sĩ mạnh mẽ, dũng cảm tiến về phía trước.”
(Hết)
