Bối cảnh truyện vào những năm 2005..2006…
Tập 1.
Tiếng mưa rơi không ngừng trên mái hiên lộp độp, căn nhà mái ngói đã cũ, không che chắn được những trận mưa như thác lũ của ông trời. Ông Thạo đứng từ trên nhà lớn, gọi hối hả xuống căn bếp cũ.
– Cái Nụ đâu rồi, dọn cơm nhanh lên con ơi. Bố đói lắm rồi đấy.
– Vâng ạ.

Tiếng con gái đáp lại the thé dưới nhà bếp, ông Thạo gật gù vì cái rồi đi vào buồng lấy cái chiếu nhỏ ra trải giữa trong nhà. Bà Huê hai tay bê nồi cơm gang lên nhà, dặn dò con gái.
– Này. Nụ.. bê cho mẹ mâm cơm, đậy cái lồng bàn lên không ướt hết.
– Vâng.. mẹ cứ lên trước đi, cái sân trơn lắm mẹ bước cẩn thận đấy.
– Ừ.. mày cũng cẩn thận đấy.
Bữa cơm quê rôm rả cả căn nhà mái ngói đơn sơ, trên nhà ông Thạo trải sẵn cái chiếu, kéo cái quạt lại gần bà Huê, chai rượu gạo bật nắp sẵn kế bên chực chờ người uống, nhưng ông chưa vội nhòm ngó đến, vì còn bận lẩm bẩm với hai mẹ con Nụ.
– Thấy trời mưa gió thì mẹ con nhà bà phải lo nấu nướng nhanh cái tay lên chứ, ăn cho chóng rồi còn dọn dẹp. S ấm sét thế này nhỡ mất điện rồi lấy gì mà xoay sở, con Nụ cũng lo ăn sớm còn ôn thi tốt nghiệp, tại sao cứ để tôi phải nói nhiều nhỉ?
– Ơ hay cái ông này, cứ đến bữa ăn là làu bàu, tôi hỏi ông nhá, đi làm về 6h rồi, mẹ thì lo nấu nướng, con gái thì hái rau, lo mấy con lợn gà, chả xoay như chong chóng à? Ông cứ ngồi trên nhà hút th uố/ c lào thì biết cái gì? có giỏi – từ mai ông xuống bếp, thế cho nhanh.
– Vợ với chả con, nói một câu cãi một câu, thế có ăn cơm không thì bảo?
– Thì chả ăn, không ăn thì c h ế t đói à.
Nụ thấy bố mẹ vừa tranh cãi vừa nhìn nhau hậm hực, cô cầm nhúm rau Riếp Cá, để vào chiếc dĩa nhỏ đặt trước mặt cho bố, nói giọng hoà giải.
– Bố với mẹ mà cãi nhau nữa là con gọi điện mách anh Lực đấy, anh ấy lại không yên tâm làm việc.
Bà Huê tủm tỉm cười đùa, một tay bới cơm, 1 tay giằng nhẹ cái bát trên tay chồng.
– Đưa bát đây, tôi lấy cơm cho. Nghe con gái nó nói rồi đấy, ông bớt khó tính đi, không nó mách con trai ông lại rách việc đấy nhá..
– Thế bà nghĩ nó là con của mình tôi à, là bà đẻ ra nó đấy.
– Vâng. Sau này tôi sống với con Nụ cũng được, để cho ông với thằng Lực ở với nhau, xem hai người có chịu nổi nhau được 1 ngày hay không?
– Bà lại hâm rồi đấy, con Nụ phải đi lấy chồng, chăm lo cho gia đình cuộc sống của nó. Còn bà phải ở với tôi, cấm có được đi đâu.
– Thế thì ông bớt cái tính ra lệnh chỉ đạo đi, gớm ..đi bộ đội được mấy năm về, mà cứ xem vợ con như quân lính mà ra lệnh.. Ông mà còn thế nữa, tôi cho nhịn đói.
– Được rồi, được rồi, nay tôi không cằn nhằn nữa. Tôi làm mọi việc cũng vì lo cho con Nụ, mong cho nó nên người, có giỏi giang thì mới lấy được tấm chồng tử tế. Nếu tôi mà không khó, nó lại hư người ra, lúc đấy có chó nó lấy.
Nụ nghe thấy bố mẹ lại kéo cô vào câu chuyện gia đình muôn thuở, cô đành gắp vội vào bát cho bố và mẹ mỗi người một con cá cơm, miệng nhanh nhảu.
– Bố mẹ ăn cơm cho nóng ạ, con gái không đi lấy chồng, ở vậy với bố mẹ. Mẹ không nấu cơm cho bố thì con xung phong nấu cả đời, bố cứ lo cái gì chứ?
– Vâng. Tôi cũng sợ cô thi tốt nghiệp xong, 2 tháng nữa thi đại học, lên Hà Nội đi học lại quên mất ông bà già ở nhà ấy chứ?
– Làm sao mà con quên được ạ.. HIHI.. Mà bố ơi, anh Lực mấy hôm nay có gọi điện về không ạ?
– Lâu rồi nó không gọi rồi đấy, hay cái điện thoại nhà mềnh nó lại hỏng rồi nhỉ? Cả tuần này không nghe tiếng chuông, để lát bố đem ra gọi thử cho chú Văn mày xem có được không? Thôi ăn cơm đi.
– Vâng ạ. Con mời bố mẹ ăn cơm.
Bữa cơm tối nhà ông Thạo bà Huê lại vui vẻ tiếng cười nói, cuộc sống ở làng quê tuy vất vả, khó nhọc, công việc đồng áng ban ngày nắng mưa mệt mỏi. Nhưng ông Thạo vẫn muốn con gái ông được học hành tử tế nên người. Ông không muốn con gái khổ sở, nên ra sức đe nẹt bắt Nụ phải học phải chăm chỉ, chứ đừng như thằng Lực con trai ông. Cái thằng chỉ học xong lớp 9, rồi bỏ học ở nhà cày bừa vài năm, lông bông mãi không có mục tiêu sống ổn định. Mãi cho đến 2 năm trước ông mới bàn kế cho nó đi xuất khẩu lao động.
Từ lúc Lực đi xuất khẩu lao động, trong nhà ông Thạo mới có tí ánh sáng của hy vọng, trước đây ở nhà 4 miệng ăn nhìn nhau đến ngao ngán. Giờ con trai đi làm ăn ra tiền Ông Thạo tự hào vô cùng vì bản thân ông cũng đã có một bước tiến mới. Cái mà người ta hay gọi là “biết nhìn xa trông rộng”. Ở cái năm 2004 kinh tế chưa phát triển, có nhà ai trong xã Bần Năng này, cho con cái đi xuất khẩu lao động chứ? Chỉ có nhà ông thôi, nhà ông là nhất.
Hồi đó nhà ông Thạo có miếng đất ruộng cạn, ở cách xa nhà hơn 2 cây số, ông bà đều không sử dụng đến, để cỏ mọc um tùm, hai mẹ con bà Huê thường ra đó cắt cỏ về cho bò. Cứ tưởng miếng đất đó vô ích ăn hại, có ai ngờ chính quyền ngỏ lời thu mua miếng đất làm chỗ chôn cất cho người c h ế t trong xã, bỗng chốc gia đình ông có đống tiền bỏ túi. Ông Thạo lợi dụng thời cơ, vay mượn thêm góp vào cho con trai đi xuất khẩu lao động.
Sau gần 2 năm vất vả lao động xa nhà, Lực nhanh chóng gửi tiền về trả hết nợ cho cho bố mẹ, anh còn tích cóp tiết kiệm một khoản không nhỏ làm vốn, để sau này về quê còn có tiền kinh doanh làm ăn nở mày nở mặt với dân làng. Ông Thạo sướng lắm, người sĩ diện như ông chỉ cần có thế là hạnh phúc cả đời. Ông ngẫm kĩ rồi, nhà có hai đứa con phải bằng mọi giá ông phải khiến chúng nó nở mày nở mặt, như vậy đến bậc làm bố làm mẹ cũng được tiếng thơm đồn xa.
Buổi tối sau khi cơm nước xong xuôi, ông Thạo nhấm nháp được hai cốc nước chè thì trời cũng ào ào cơn mưa như trút. Ánh đèn vụt tắt khiến căn nhà tối om. Nụ đang dọn dẹp cùng với mẹ ở dưới bếp, thấy tình hình mưa gió lâu dài, cô giục giã mẹ đi tắm trước, còn bản thân vội vàng tìm nến thắp đèn cho ông Thạo trên nhà.
– Mẹ cứ tắm táp trước đi, con lên nhà dọn giường cho bố, không bố lại mắng cho.
– Ừ. Gớm, Mày lo cho ông ấy đi, chứ cái đồ gia trưởng như bố mày lại quát ầm lên cho coi.. Mà không hiểu sao ngày đó tao lại cưới bố mày làm chồng đấy?
– Giờ Mẹ thấy hối hận thì đã quá muộn rồi đó ạ. Hai anh em con bây giờ không đồng ý cho mẹ bỏ bố đâu.
– Cha bố cô nữa, sau này có lấy chồng thì nhớ chọn cho kỹ, đừng có như tôi, khổ cả đời đấy cô ạ.
Không để ý quá nhiều đến lời của mẹ, vì đó là bài ca đi cùng năm tháng của bà. Nụ chạy lên nhà tìm nến thắp sáng, rồi cô cầm cái đèn pin nhỏ, nhanh chân đi lại giường mắc màn chống muỗi cho bố. Bởi vì mệt vì làm việc cả ngày kèm theo việc có tí men rượu trong người, nên ông Thạo nhanh chóng ngủ say theo tiếng mưa rền rền bên ngoài.
Nụ cũng không học hành ôn luyện gì nữa, cô cầm cái chậu nhựa hứng nước mưa ngoài sân hè, để lấy nước giặt quần áo cho đỡ phí. Cô học được cách tiết kiệm của bố mẹ, tuy giờ gia cảnh không quá nghèo khó, nhưng chính những điều tiết kiệm nhỏ nhặt này, lại khiến cô trở thành người biết trân trọng mọi thứ xung quanh mình hơn.
Nụ chờ mẹ tắm xong cô cũng tranh thủ t ắ m giặt rồi đi ngủ, ngày mai gia đình cô còn một ruộng lúa cần gặt, mưa gió thế này cũng không trì hoãn thêm được nữa. Lúa nặng bông cúi đầu, để lâu là mất hết mùa màng, bố mẹ có kinh nghiệm làm đồng chỉ dạy nên Nụ chỉ biết vâng lời nghe theo mà thôi.
Sáng ngày hôm sau trời đẹp, ông Thạo đứng trong sân cười khà khà, giục giã mẹ con Nụ ra đồng. Gặt lúa đương lúc sáng sớm, kéo lúa về lúc nắng chen ngang ngọn cây, quả thật không có gì vui bằng. Người đàn ông trụ cột của gia đình đã gần 50 nhưng sức lực còn khoẻ khoắn, kéo 4 xe lúa về nhà, chất thành đống to bên hiên. Đoạn ông sai Nụ đi gọi người đến giúp.
Nụ đạp xe qua nhà gọi chú Văn, là em trai của bố, cũng chính là người đàn ông góa vợ đang ở vậy nuôi con. Nhà chú Văn chỉ cách nhà nụ chỉ hơn 1 cây số, rất nhanh cô đã đạp xe tới cổng, dõng dạc gọi to.
– Chú Văn ới, qua nhà phụ bố cháu tuốt lúa với ạ, để cái Mít đấy, cháu đi đón cho.
– Nụ đấy hả? Chờ chú tí, cái xe bị xổ xích, phải cho tí luyn vào mới chạy ngon được.
– Vậy chú qua nhanh không bố cháu đợi nhá, chậm trễ tí là ông lại nhăn đấy ạ, cháu đi mua thịt về nấu cơm.
– Ừ. Nhanh nhanh đón cái Mít đó nha, không nó đợi lâu lại khóc nhè.
– Vâng. Cháu biết rồi.
Nụ cười tươi trong nắng hè của cô gái đương tuổi xuân thì, làm chói mắt bao nhiêu thanh niên trong làng. Nụ đạp xe đạp ra chợ, mua được cân thịt lợn, ít rau măng để bố và chú uống rượu. Loay hoay treo đồ lên xe, cô lại bắt gặp thân ảnh của Biên đang tiến lại gần. Giọng điệu trầm ấm vang lên bên tai cô.
– Nụ.. Tối đi ăn chè nhá.
– Nhà em đang làm lúa, tối còn bận quây rơm, không đi được đâu.
– Thế ra gốc đa đầu làng ngồi hóng mát tí.. Nhá… chứ anh nhớ em lắm, mấy hôm không gặp rồi, anh nhớ c h ế t mất.
Nụ giật nảy mình, đứng giữa chợ đông người mà Biên dám nói nhớ nhung với cô, sợ mọi người nghe thấy dị nghị, nên cô liền hốt hoảng dắt xe quay đầu…
– Vậy tối, em nói dối mẹ đi mua sách bút ôn tập rồi mình gặp chút thôi nhá, em về đây.
– Nhớ đấy nhá, anh đợi ngoài gốc đa đấy.
…..
Tác giả Kim Huệ.
