Nụ sợ hãi đạp xe qua trường mầm non của làng đón cái Mít, trong lòng run lên từng chập. Cô không thể ngờ Biên lại bạo gan đến vậy, dám đứng trước đám đông ngỏ lời hẹn hò với cô. Mãi đến khi nụ cười của cái Mít chói mắt, mới khiến Nụ quay về với thực tại.
Hai chị em cùng cười nói rôm rả cả con đường làng, chỉ còn 2 tháng nữa thôi Nụ sẽ đối mặt với kì thi đại học. Ở đó có ước mơ của cô, hoài bão của cô, và cả sự kỳ vọng của bố mẹ, của anh Lực, vậy nên cô phải không ngừng cố gắng.

Chỉ sợ tình cảm rung động đầu đời với Biên sẽ là một cản trở.
Nụ thích Biên, chàng trai có nụ cười đẹp như thiên thần, nụ cười khỏa lấp những mệt nhọc lo toan trong học hành thi cử của Nụ. Chàng trai mồ côi cha mẹ, đang sống cùng bà nội tại một căn nhà 2 gian cuối thôn. Anh hơn Nụ 3 tuổi, không học hành chỉ quanh quẩn nuôi cá trồng rau, cùng với bà nội sống bình yên qua ngày.
Nụ gặp Biên vào một ngày mưa của một năm trước, trong lúc trên đường đi học về xe của cô bị hỏng, phải nhờ Biên sửa giúp. Ngay lúc đó cô gái 17 tuổi đã rung động vì tấm lưng ướt đẫm nước mưa kia, cô thu gọn chân tình vào ánh mắt. Sau này lại cùng anh hẹn hò đi chơi, cùng anh âm thầm trao gửi tương lai tươi sáng, chỉ mong sao tương lai sau này có anh luôn đồng hành với mình.
Tuổi 17 dễ rung động, vì một hành động nhỏ mà nhức nhối cả con tim..
Tối đến sau khi cơm nước dọn dẹp xong, Nụ giả vờ bút hết mực bèn lấy cớ đi tạp hoá mua bút. Chủ yếu là cô lén đi gặp Biên. Bà Huê tưởng con gái nói thật còn dúi vào tay con gái vài đồng, mua thêm hộp sữa ông Thọ uống cho béo. Có sức mà ôn luyện thi cử.
– Mẹ cho con thêm tiền này, mua sữa mà uống con ạ. Mà cầm cái đèn pin theo nhìn đường cho rõ, đi nhanh rồi về nghe chưa?
– Vâng ạ. Con đi một tí thôi.
Nụ nhanh nhảu đạp xe ra gốc đa đầu làng, nhìn ngó một hồi, mới thấy chiếc đèn pin của Biên rọi sáng chớp nháy. Cô vội vàng dựng xe vào gốc cây chạy lại gần gắt nhỏ với Biên.
– Tắt đèn pin nhanh nào, không người ta nhìn thấy bây giờ, anh có gì thì nói nhanh đi em phải về học bài.
– Thi tốt nghiệp thôi mà, em học giỏi như vậy thì lo cái gì, kiểu gì chả đỗ. Lúc thi đại học em mới nên lo chứ?
– Kì thi nào cũng quan trọng hết, không được chủ quan, mà anh đợi em lâu chưa?
Vừa hỏi Nụ vừa để chiếc dép xốp xuống đất, đặt m ô ng lên cho sạch. Chưa kịp nghe câu trả lời, đã thấy Biên đưa cho cô một củ khoai nóng hổi, dặn dò.
– Anh ủ còn nóng đấy, em ăn đi, nướng xong củ khoai là anh ra đây ngay sợ em đợi lâu. Hôm nay nhà ai cũng gặt lúa, không ai nhìn thấy hai đứa mình đâu?
– Nhà em cũng có khoai mà, anh mang ra làm gì? Anh ăn cùng em đi, ăn nhanh rồi em còn đi mua bút nữa, em nói dối mẹ đi mua đồ, đi lâu không được đâu.
– Vậy.. anh một nửa, em một nửa nhá.
Nụ cười tươi gật đầu đồng ý, trong bóng tối nhập nhoè có 2 thân ảnh ngồi sát bên nhau, nghe tiếng trái tim nhộn nhạo nhịp đập của tuổi trẻ. Biên khoác cánh tay qua vai của Nụ, thì thầm to nhỏ.
– Giá như hôm nào cũng được gần em thế này nhỉ? Một năm yêu nhau rồi, mà tối nào cũng chờ đợi lén lút, anh buồn quá.
– Hâm à! Không lén lút bố mẹ em mà biết, họ luộc anh lên chấm muối chanh đấy, không đùa được đâu.
– Nhưng anh hơn 20 rồi, anh không còn bé nhỏ gì nữa, anh cần phải có cái gì đó chắc chắn ngoài câu nói yêu thương của em chứ?
– Anh không cảm nhận được tình cảm của em sao? Trái tim của em chỉ chứa đựng hình bóng của anh thôi, anh đợi em học xong, rồi mình cưới nhau nhá.
– Anh chỉ lo em lên Hà Nội học, lại quên anh thôi. Nụ à, em sờ vào đây mà xem, anh không thể chịu được cảm giác em rời xa anh.
Vừa nói Biên vừa kéo bàn tay của Nụ đặt vào lồng n/g ực của mình, nơi con tim của anh nhức nhối từng cơn. Anh không muốn rời xa Nụ, cô xinh đẹp, dễ thương thế này, lên Hà Nội chắc chắn anh sẽ mất cô. Ý nghĩ xấu xa như vậy càng khiến thân người anh bốc hỏa.
Nụ dừng ăn khoai, cô nhìn Biên khó xử, cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ rời xa anh, hay lãng quên anh. Anh là tình đầu của cô, sự rung động từ con tim chân thật, làm sao có thể quên anh được chứ. Bàn tay di chuyển trên bộ n/gự c cường tráng của Biên, giọng nói dịu dàng trấn an.
– Anh đừng lo nghĩ xa xôi, em hứa không thay lòng đổi dạ với anh đâu? Em sẽ học tốt, còn phụ giúp anh công việc sau này, công việc thợ mộc của anh bây giờ cũng không được tốt lắm phải không?
– Em đang chê anh sao? Em nói vậy là khinh thường anh không lo cho em được chứ gì? tay nghề của anh giỏi, giỏi nhất trong đám trai làng, có gì mà sợ chứ?
Giọng điệu hờn dỗi của Biên làm cho Nụ hoảng hốt, cô quay mặt của Biên lại, ốp hai bàn tay lên má của anh cưng nựng.
– Em biết anh giỏi, em không chê bai gì anh hết, chỉ là em muốn cuộc sống tốt hơn thôi. Bố mẹ em rất kỳ vọng ở em, em không thể khiến họ lo lắng được. Mà này anh không muốn có một cô vợ giỏi giang, phụ giúp cho anh sao?
– Em bị họ gieo vào đầu nhiều thứ quá, em quên hết đi, làm ơn, ở bên cạnh anh đừng nghĩ đến những thứ áp lực nữa.
– Anh đừng giận, đừng trách em, nhá.. Xin đấy.
Biên không nặng mặt nữa, nghe xong lời an ủi của cô, anh lại dang cánh tay ôm lấy cô vào lòng. Tình yêu tuổi mới lớn ích kỷ khốc liệt, anh không muốn rời xa cô 4 năm đại học, chỉ muốn mãi mãi được ở cự ly gần thế này, mãi mãi không rời xa.
– Nụ này! Em cho anh nhá.
– Gì nào? Cho cái gì mới được chứ?
Biên không biết Nụ giả vờ không hiểu hay cô thật sự ngây thơ trong sáng, anh kéo cô sát gần hơn, đôi môi mơn trớn ở chiếc cằm nhỏ xinh, giọng nói ngọt ngào nức nở.
– Anh không thể chịu đựng được khi mỗi ngày nhìn thấy em, gần bên em, mà không thể có được em. Con người anh rạo r ực khó chịu, em có thể d/ập lử/a cho anh được không?
– Ý của anh là?…. Chúng ta… chúng ta sẽ đi quá giới hạn sao? Không được đâu, em sợ lắm, bố mẹ em sẽ g /i ế/ t em mất.
– Sao em lại hoảng sợ chứ? chúng ta yêu nhau cơ mà, trước sau gì em cũng thuộc về anh. Em lớn rồi không thể phụ thuộc vào bố mẹ em được, có anh ở đây em sợ cái gì chứ?
Không để cho Nụ kịp thanh minh giải thích, Biên đã đưa miệng mơ/n trớ/n cánh môi mỏng của cô, b/ịt chặt tiếng thở h/ổn h /ển trong đêm tối. Tiếng thở này của cô đã tố cáo tất cả, cô có khát khao được gần bên hắn, càng khiến Biên háo hức chờ đợi.
– Thấy chưa? Cơ th/ể của em cũng thích điều đó, tại sao em chạy trốn chứ? H ô n anh đi.
-Không được đâu em phải về, bố mẹ sẽ g i/ ế t em mất.
– Em không yêu anh sao? Em không cho anh chứng tỏ em không tin anh. Nếu không yêu anh thì tại sao còn vây giữ trái tim anh chứ? Vậy thì chia tay đi, em muốn bên ai cũng được.
– Em xin lỗi, em yêu anh Biên à, nhưng chúng ta như thế này là quá nhanh, em sợ lắm.
– Có anh ở bên thì sợ gì chứ? Trước sau gì cũng ta cũng thuộc về nhau, anh sẽ có trách nhiệm, anh sẽ yêu thương em nhiều hơn, cho anh nhá.
Nụ không gật đầu đồng ý cũng chẳng kháng cự thêm nữa, cô để mặc cho cánh tay của Biên du ngoạn khắp cơ t hể của mình, cảm giác đ ê m ê này bản thân cô chưa từng cảm nhận, cô đang khao khát nhiều hơn nữa. Biên rời m ôi của cô, h ôn lư/ớt l ên tai nhỏ, kéo dài xuống chiếc cổ dài càng khiến Nụ đi ê n cuồng giã rời, thân thể mềm nhũn hưởng ứng từng va chạm của Biên.
Cô quên đi nỗi sợ của gia đình, quên hết đi mơ ước của tương lai, quên đi lời dặn dò của mẹ, quên đi kỳ vọng của anh trai. Lúc này đây cô chỉ có cảm giác t hè m kh át hòa n h ịp thân thể với người yêu, cùng anh đê mê trải qua từng dập dìu của tuổi trẻ.
Nụ để mặc cho Biên c/ ởi tấm ảo mỏ ng ma nh của mùa hè, hôn lên xương gầy nơi cần cổ của cô. Nụ không những đưa tay cản trở, mà ngược lại cô còn d/ồn dậ/p ôm lấy tấm lưng của Biên thủ thỉ lời nỉ non.
– Anh hứa sẽ yêu thương và trân trọng em chứ?
– Anh không yêu em thì yêu ai? Anh Hứa! Nào cởi áo cho anh đi.
Biên h ừ/ng h/ực nói nhanh chứ không còn thời gian nghĩ ngợi, cơ th ể của hắn đã nóng ran đến bùng c há /y. Hai thân thể nhanh chóng trút bỏ hết quần áo, Biên trải hết quần áo xuống đất làm một tấm thảm mỏng, xong hắn đặt Nụ xuống dưới t/ h ân ti ếp tụ c cuồng n hiệt hô n lấy cô.
– Lần đầu tiên của em có phải không? Em chỉ dành cho anh thôi có phải không?
