Lời ru buồn tập 3


Đáp lại câu hỏi của Biên, chỉ là cái gật đầu trong bóng tối của Nụ. Hắn không nhìn thấy nên không cam tâm, bắt cô phải trả lời trong tiếng nỉ non.

– Em nói đi, lần đầu tiên của em phải không?

– Vâng ạ! Lần đầu tiên của em, …em…em sợ..

– Anh sẽ nhẹ nhàng với em, cảm ơn em vì đã tin tưởng anh.

Nụ chỉ biết gật đầu răm rắp nghe lời, từng hành động cử chỉ của Biên lúc này mới là điều khiến Nụ mê đắm. Cô chủ động h/ô n lấy môi anh, vòng tay qua tấm lưng ướt đẫm mồ hôi kia mà bấu víu.

Biên không chờ đợi thêm được nữa, lần đầu nếm t rái c ấ m với người yêu anh nhanh chóng đi s âu vào cơ th ể nh ỏ bé của Nụ. Dường như sợ cô đau nên hắn nhẹ nhàng từng bước, sợ cô r ê n r ỉ gây tiếng động d ọa người ngang qua gốc cây nên hắn càng h ô/n cô mạnh bạo hơn. Trong lòng của Biên lúc này đang thích thú với suy nghĩ, một cô gái đẹp như Nụ đã dành tất cả cho hắn, chỉ cần cô thuộc về hắn. Hắn không sợ cô rời xa nữa, mãi mãi chỉ thuộc về hắn mà thôi.

– Anh thương em Nụ à, anh sẽ nhẹ nhàng, anh sẽ không làm em đau.

– Ưm ưm.

Nụ không cảm thấy đ/au đ/ớn, cô đang vui s/ướ/ng với sự va chạm ph ía dư ới thân, động tác tay còn cố tình ôm chặt lấy cơ thể của Biên, khiến hắn r a v ào liên tục không kị p ngừng nghỉ. Tuổi trẻ sức mạnh khiến hai con người vụ n g trộm run rẩy, Biên t / h ở d ốc và trút bỏ tất cả ti nh t uý vào trong cơ t hể của Nụ.

Lúc này không còn lời âu yếm, không còn cử chỉ nồng nàn, hắn gục đầu lên vai của Nụ mệt mỏi.

Nụ không biết cảm giác lúc này là gì, su ng s/ư ớng hay lo sợ, cô vuốt mái tóc dài khỏi mặt, dùng cánh tay của mình vỗ thật nhẹ vào vai của Biên. Giọng nói nhỏ nhẹ.

– Dậy thôi anh, mặc quần áo vào đi, em phải về rồi.

– Em có đau không?

Nụ không suy nghĩ quá nhiều, cô vô tư trả lời ngắn gọn không thể nhìn thấy ánh mắt suy xét của Biên.

– Em không thấy đau, chỉ thấy nhột nhột, thích thú thôi.

– Anh lại sợ em đau, hoá ra lần đầu tiên của em lại không đau giống như trong sách viết sao?

– Thì càng tốt chứ sao? em không đau thì anh phải vui chứ? ngồi dậy nào? em phải về.

Biên chỉ ừ một tiếng nhẹ, rồi nhanh chóng mặc lại quần áo, không hỏi han thêm người yêu câu nào nữa. Trong đầu có hắn có nhiều suy nghĩ ngoài luồng, hắn nghi ngờ, hắn bức bối, hắn quên đi cái vui vẻ lúc đầu. Hắn không cảm nhận được s u/ng s ướn/g và an toàn nữa, hắn bỏ mặc Nụ dắt xe về một mình, hắn ngồi thở dài dưới gốc đây đa, thở dài một cách bất lực.

Nụ ngây thơ không biết hắn đang nghĩ gì? Cô chỉ biết cắm đầu đạp xe về nhà, quên cả chuyện phải mua bút viết, quên cả việc mua sữa tẩm bổ cho mình mà vội vàng dắt xe vào nhà. Sau khi ngồi lên g/iườ ng kéo tấm chăn mỏng, cô ngồi thù lù một đống ngẫm nghĩ về giây phút thăng hoa vừa trải qua với người yêu.

– Ơ hay bị làm sao mà lên giường đắp chăn thế kia? Có mua được bút không? sao con đi cả tiếng mới về thế hả?

– À.. con đi mấy cửa hàng tạp hoá đều đóng cửa hết rồi cái xe bị tuột xích nên con dắt bộ về đấy mẹ à! Mẹ ngủ đi, mai con đi mua bút rồi học bài sau.

– Haizz đến khổ, xe với cộ. Ngày mai bôi tí luyn vào nghe chưa, lớn rồi mà không sửa được cái xe mà đi học.

– Tại lâu rồi con không dùng đến nó, nên nó dở chứng đấy mẹ, qua tuần con thi xong tốt nghiệp là khỏi dùng đến nó nữa.

– Thôi thôi, ngủ sớm đi. Hôm nay đi gặt mệt rồi, mai rồi học.

– Vâng ạ.

Bà Huê tắt đèn, thả xích cho con chó canh nhà, sau đó lên giường nằm kề bên ông Thạo. Tiếng ngáy của ông đều đặn vang lên phủ lấp căn nhà, nhưng Nụ không ngủ được, ám ảnh lấy cô vẫn là hình ảnh cu.ồ/ng b/ạo của Biên. Cô thật sự tò mò không biết hắn đang nghĩ gì, hắn sẽ yêu cô nhiều hơn, hay sẽ lạnh nhạt với cô. Đó chẳng phải là tâm lý chung của phụ nữ khii trao đi l ần đ ầu tiên hay sao, cô cũng chẳng ngoại lệ.

Lời ru buồn” của những cô gái vội vã lấy chồng “cho xong" | VOV.VN

Bóng đêm bao phủ xóm làng, hơn 10h đêm Biên chưa vội về nhà với bà nội. Hắn men theo bờ ruộng tìm đến nhà của thằng bạn nối khố, tâm trạng có chút bực bội, vào nhà không thèm chào hỏi ai, hắn vội vàng xả ra một tràng dài.

– Cương ơi! Nhà mày có r/ư/ợu không? rang ít lạc lên đi, uống với tao mấy cốc.

– Mày bị là sao đấy? Rư/ợ/u chè gì giờ này, về đi ngủ đê, mai còn lên xưởng mộc, mày chểnh mảng lại muốn bị đuổi việc à?

– Tao buồn, lấy rượu đi.

Cương thấy bạn quả quyết cũng không nói năng gì thêm, gã liền mở tủ gỗ lấy chai rượu nếp đã vơi đưa cho Biên, căn dặn vài lời rồi xuống bếp rang lạc.

– Mày trải chiếu đi, tao đi nấu ít đồ uống cho sướng, tao chạy qua bờ rào gọi thằng Chiến qua luôn.

– Ừ! Mày nhanh lên, tao muốn tâm sự.

Biên nói giọng buồn rầu còn khiến Cương giật mình, sợ thằng bạn bị mắc bệnh hiểm nghèo không qua khỏi, nên gã cũng nhanh chóng gọi đồng bọn đến động viên an ủi. Nhưng lý do mà Biên nói ra ít phút sau đó còn nguy hiểm hơn cả bệnh hiểm nghèo, khiến cho Cương và Chiến trố mắt kinh ngạc.

– Mày và con Nụ đã làm chuyện đó thật sao? ở đâu? ruộng ngô hay trên gò Tre.

– Gốc cây đa đầu làng…vừa mới thôi, nhưng…

– Nhưng làm sao?

Cương không thể chờ đợi, dồn dập hỏi khiến Biên càng nóng m/á u, hắn uống một hơi cạn sạch cốc rượu, nói giọng lí nhí.

– Nó không đau, nó không ra máu.

Cả Chiến và Cương nhìn nhau chép miệng, thì ra thằng bạn nối khố đang đau khổ vì người yêu không có m á/u trong lần đầu tiên q/ua/n h/ệ.
Cứ tưởng được nghe lời an ủi động viên của hai thằng bạn, ai có ngờ Cương bình thản đáp lời.

– Tao lại tưởng chuyện gì, cái này là quá bình thường! Xinh đẹp như nó, cao ráo, m/ô/ng đ/ít thì căng phồng thế kia, thì mày nghĩ xem nó có còn dành lần đầu tiên cho mày hay không?

– Vớ vẩn thật! Tao còn tưởng nó chỉ yêu mình tao, tao hỏi có đau không? nó trả lời tỉnh bơ.. “không đau.”. tao nhục quá.

– Nhục éo gì mà nhục, coi như mày cũng ăn th/ịt được nó rồi, yêu đư/ơng chứ cưới xin gì éo đâu mà lo.

– Nhưng tao yêu Nụ, tao thật lòng muốn cưới nó làm vợ, nó đẹp, học giỏi, tao còn cảm thấy may mắn vì yêu được nó. Ai có ngờ nó lừa dối tao.

– G ái trong cái làng này còn nhiều, mày không cần phải lo nghĩ, uống đi, kệ mẹ nó đi, yêu với đương rách việc.

Hai thằng bạn thân lại tiếp tục rót rượu, uống hết cả chai nếp ngon của bố thằng Cương.. Nhưng Biên không quên chuyện bị lừa dối, hắn cúi đầu nhìn cốc rượu trong tay, khuôn mặt hiền lành đương thời bỗng chuyển hoá thành thú dữ, hắn suy ngẫm điên cuồng, không thể để yên chuyện này, nhất định không để yên.

Sau lần đầu va chạm Nụ vẫn chăm chỉ làm việc phụ giúp bố mẹ, tối đến cô vẫn chăm chỉ học bài, một tháng sau cũng đến ngày thi tốt nghiệp, ông Thạo hí hửng đ á/ nh cái xe máy mới cóng chở con gái đến trường, ngồi quán nước chè chờ đợi bên ngoài cánh cổng trường với vẻ mặt háo hức, ông tuy nghiêm khắc nhưng trong lòng ông, tình yêu thương dành cho con cái là vô bờ bến, chỉ là hành động thể hiện của ông quá ngờ nghệch mà thôi, các con còn trẻ chưa thể nhận diện được tình cảm của ông, ông tự hào về Nụ về Lực nhiều lắm, đó là ước mơ hoài bão của vợ chồng ông, đó là cả tương lai mà thời của ông không thể nào có, giờ đây dù có phải vất cả hơn nữa ông cũng phải cho con cái nở mày nở mặt.

Đang suy nghĩ với nhiều dự định tương lai hạnh phúc, nhìn xuống chiếc xe cup 81, thằng Lực gửi tiền về cho ông mua, ông Thạo lại càng hãnh diện nhiều hơn, chỉ cần thêm vài năm nữa gia đình ông sẽ trọn vẹn niềm vui, lúc đó ông có thể an dưỡng tuổi già rồi, không phải cày bừa cuốc mướn, hai vợ chồng già ở nhà chăm cháu, còn gì vui hơn chứ?

– Bố… bố ơi.

Nghe giọng Nụ gọi, ông Thạo vui mừng, nước mắt lên nhìn con.

– Ớ.. thi xong rồi hả, có làm được bài không?

– Dạ, con làm tốt lắm, bố mua cho con cốc chè ăn cho mát nhá, con thèm ngọt quá.

– Ừ, ăn chứ? ăn mấy cốc cũng được, lên xe bố chở mày qua chợ, mua cho mẹ mày một cốc luôn.

– Thế bố không ăn à? phải mua cho cả mẹ và bố chứ?

– Tao uống nước mía, ăn chè chỉ có đàn bà con gái chứ bố ăn cái gì?

Nụ cười hí hửng leo lên yên xe ra về, ăn một lúc tù tì 2 cốc chè thập cẩm mà vẫn thòm thèm nhìn sang cốc của mẹ. Bà Huê cười mỉm hai tay thoăn thoắt nhặt rau.

– Ăn ít thôi còn để bụng ăn cơm, mà hôm nay bố mày dễ tính thế, mua hẳn chè cho mẹ cơ à?

– Mẹ ăn đi không tan đá nó nhạt mất, chè ngọt ngon lắm mẹ ạ. Bố bảo mua cho mẹ đấy, con còn chả nhớ đến mua gì về cho mẹ, đúng là bố thương mẹ nhất.

– Thế nên sau này có lấy chồng, cũng tìm lấy người thương mình, dù có cằn nhằn hay cáu gắt, nhưng luôn nghĩ đến mình là được. Nghe chưa?

– Thôi mẹ đừng nhắc chuyện lấy chồng, con không lấy sớm đâu. Mẹ ăn chè đi, để rau con nhặt nốt cho.

– Mẹ dặn không thừa đâu, cố mà học hành, sau này lấy được tấm chồng tử tế. Đừng có lấy mấy thằng lông bông không có nghề ngỗng ở làng, khổ lắm con ạ.

– Con biết rồi mà mẹ, mấy hôm nữa con đi ôn thi đại học, học 3 môn khối thôi, nhanh chóng thi đỗ cho mẹ xem.

Nụ trấn an bà Huê, rồi nhanh chóng bê rổ rau ra ngoài sân giếng vừa nhặt vừa xả nước, trong lòng lại nghĩ đến Biên, cô nhớ hắn điên cuồng, cả tuần nay hắn bận đi làm công trình nhà cửa cho người ta, nên cô chưa có thời gian gặp gỡ.

TG: Kim Huệ

Còn tiếp…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *