Nụ thèm hơi ấm, thèm những cử chỉ của người yêu nên háo hức chờ đợi đến ngày đi ôn luyện, lúc đó cô và hắn sẽ có nhiều thời gian bên nhau. Va chạm một lần thì nhớ mãi không quên, nỗi mong chờ gặp mặt còn nhiều hơn cả năm qua gom lại, thật sự Nụ đang rất mong chờ.
Ông Thạo cũng vừa dừng xe trước cổng, dắt được cái xe vào nhà, hớn hở khoe ngay với vợ.
– Bà có thấy chú Văn qua lại với mụ Nguyệt không? tôi vừa mang cho hai bố con mấy bịch nước mía, mà thấy cả mụ Nguyệt bên đó. Xấu hổ quá.
– Có gì mà xấu hổ? Chú ấy góa vợ đã lâu, cũng cần có người săn sóc, con Mít cũng cần hơi ấm của người mẹ, tôi là tôi đồng ý.
– Nhưng cái mụ Nguyệt này có đứng đắn đâu, người ta đồn thổi khắp làng là mụ ấy ăn ở ngủ nghỉ gì với ông Bá, bố thằng Cương đấy.

– Thôi ông đừng tin lời đồn thổi, nhà cái ông Bá đấy, có tử tế gì đâu.. Chuyện là muốn gạ gẫm qua lại với mụ Nguyệt mà mụ ấy không chịu đấy.. Nên mới tung tin đồn linh tinh, ưng gì cái ngữ nát rượu ấy. Từ ngày lão ấy đi lên Huyện làm thợ xây, cả cái làng này mới được yên ổn.
– Cũng khổ cái thằng Cương, không được bố mẹ dạy dỗ như hai đứa nhà mình. Mà thôi kệ, chú Văn ưng thì tôi với bà cũng đành chịu, mình giờ phải vun vén cho em út chứ biết làm sao?
– Thô.. Ông ngồi xuống trước cái quạt cho mát, lát tôi rửa cái xe cho. Nay con Nụ nó nấu cơm, ông khỏi phải lo tôi bận. Tôi tính giờ nhà mình lo nuôi thêm đàn Thỏ, bán lấy tiền cho con Nụ nó đi học. Trên Hà Nội mọi thứ đắt lắm, không như quê mình đâu ông ạ.
– Chiều tôi với bà lên Huyện đi mua giống, không phải rửa xe, cứ để đấy cho người ta biết mình đi nhiều chứ? Xe cứ sạch bong kin kít thì người ta lại đồn tôi kẹt xỉn chả mang xe đi đâu à? Lúc đó là bỏ mẹ cái xe đấy.
– Vâng.. Tôi hiểu Ý mình rồi.
Nụ nghe bố mẹ nói chuyện qua lại vui vẻ cô lại tự cười mỉm trong lòng. Nghĩ đến sau này cô và Biên cũng sẽ như vậy, ngày ngày cười nói, hạnh phúc bên nhau. Chưa bao giờ Nụ mong thời gian trôi nhanh đến thế, chỉ cần đỗ đại học, cố gắng chăm chỉ tương lai hai đứa có nhau, như vậy là trọn vẹn một đời hạnh phúc rồi..
Mấy ngày sau đó Biên đi làm xa về, hắn lại tìm đến gốc đa nơi hẹn hò quen thuộc của hai đứa chờ đợi Nụ. 8h tối nhìn thấy Nụ dắt xe đạp đến, hắn bực dọc quát mắng.
– Em có biết anh đợi em lâu lắm rồi không? Em làm cái gì mà giờ mới ra hả?
– Em phải có lý do hợp lý mới xin ra ngoài vào buổi tối được, ở trong làng có ai thi đại học đâu, nên em không thể lấy cớ qua nhà bạn này hay bạn kia được. Mọi người đều thi tốt nghiệp xong rồi tìm việc làm, anh phải hiểu cho em chứ?
– Vậy ai hiểu cho anh đây? Đi làm về đã mệt rồi, lúc chiều anh đi qua nhà, anh giơ 7 ngón tay, là hẹn 7h cơ mà, lần sau còn thế đừng có trách anh giận.
Nụ thấy người yêu cáu gắt đỏ bừng khuôn mặt, cô không hiểu lý do tại sao Biên lại hành xử như vậy, rõ ràng cô là con gái mới là người cần được dỗ dành yêu thương chứ? nghĩ ngợi Nụ đành xuống nước cũng không vui vẻ gì cho cam.
– Em chỉ ra muộn một chút, và cũng có lý do chính đáng, nếu anh không thông cảm thì thôi, chúng ta đừng nói chuyện nữa kẻo to chuyện, em về.
– Không được… Thôi được rồi, anh có chút nóng vì đợi chờ em lâu quá, em phải hiểu là anh nhớ em, mong được gặp em nên mới thế, ngồi xuống đây với anh, đừng giận nữa nhé.
– Em cũng nhớ anh, mong anh nhanh về, vậy mà còn cáu với người ta.
– Thôi mà. Anh có mua quà cho em đây, hết giận nhá.
Biên nhanh chóng ôm lấy Nụ vào lòng, hôn lên má của cô một cái thật mạnh, nhanh chóng lấy trong túi quần ra một chiếc kẹp tóc đưa cho Nụ.
– Trên Huyện có nhiều đồ đẹp lắm, ngoài chợ quê mình chưa chắc đã có. Em kẹp lên tóc, xem như món quà may mắn cho em đi thi nhé..
– Cảm ơn anh, cứ thế này có phải là vui không? chứ xa nhau là giận dỗi, em mệt lắm.. Vậy anh về rồi thì anh còn đi nữa không?
– Có công trình thì đi thôi, thằng Cương nó có mối trên đó, là bố nó gọi lên làm.. Anh chỉ là đi theo cho có thợ…Mà anh nhớ quá rồi, cho anh đi..
– Ớ kìa, nào nào… em chưa hỏi chuyện xong mà.
Không để cho Nụ nói thêm lời nào nữa, Biên cướp lấy môi của cô, khống chế cả thân người cô dưới nụ cười nham hiểm của mình, hắn nhanh tay cởi bỏ quần áo của cả hai rồi bắt đầu nhập cuộc, ân ân ái ái nào cũng nhanh chóng qua đi, chỉ có Nụ là hụt hẫng vì chưa được thoả mãn, cả về thể xác lẫn tinh thần.
Biên nhanh chóng đứng dậy mặc lại quần áo, tàn cuộc Nụ không được vui, cô xị mặt dò hỏi.
– Anh vội vàng đi đâu à?
– Thì về chứ đi đâu? ở đây có ai nhìn thấy thì sao? em mặc áo vào, rồi về đi nhá, anh qua nhà thằng Cương uống với nó chén rượu, ra đây đợi em từ 7h đã ăn uống gì đâu?
– Hay anh cho em đi theo với, được ngồi gần anh thêm chút nữa. Em xin mẹ đi sang nhà chú Văn chơi với con Mít, nên còn nhiều thời gian lắm.
– Thì em qua nhà chú Văn chơi đi, bọn con trai uống rượu bàn chuyện làm ăn, em đi theo làm gì? Thế nhá. Anh đi trước đây.
– Này… Anh Biên.
Mặc kệ cho Nụ léo nhéo phía sau, Biên vẫn đạp xe ra về, hắn không quan tâm cô tsuy nghĩ gì, có tâm trạng ra sao, hơn nữa hắn cũng không coi trọng nâng niu cô như ngày đầu tiên. Đó chính là sự thật.. Nụ suýt bật khóc vì tủi thân, tay cài cúc áo mà run lẩy bẩy, cô thật sự thấy Biên đáng ghét.
Nhìn theo bóng dáng của người yêu khuất dần trong bóng tối, Nụ mới dắt xe đi về nhà chú Văn, dạo gần đây giữa cô và Biên gặp nhau luôn nảy sinh quan hệ, chỉ cần xong việc hắn sẵn sàng phủi tay rời đi, không còn những câu yêu thương hay dự định cho tương lai của hai đứa nữa, Nụ thật sự cảm nhận được vẻ lạnh lùng của Biên, cô không biết phải làm gì lúc này, chỉ có thể giả vờ bản thân rất ổn để tập trung cho việc ôn luyện.
Trái ngược với nỗi buồn của Nụ, Biên lại cười hả hê với hai thằng bạn nối khố. HẮN vừa uống rượu vừa bàn luận về mấy cô gái bọn hắn gặp trên Phố Huyện, Cương cũng không ngần ngại hỏi chuyện về Nụ.
– Này Biên, mày vừa đi ứ ứ với con Nụ về đấy hả? sướng nhất mày.
– Thì có người yêu để làm gì? Mày với thằng Chiến cũng kiếm lấy một con về làm vợ đi, rượu chè be bét thế này mà không có gái, thì làm sao mà chịu nổi.
– Kakakkaa. bọn tạo phải chọn thật kĩ, chứ chọn như mày c h ế t dở, ăn lại của thằng khác, ngấy lắm.
Nghe Cương nói giọng mỉa mai, Biên cũng biết thằng bạn đang nói đến chuyện lần đầu của Nụ không có m á u . Biên cố nuốt trôi miếng cá khô trong mồm xuống cổ họng, tinh thần bất ổn, nhưng cũng bình tĩnh lên tiếng bênh vực cho người yêu.
– Thì mỗi người mỗi khác, biết đâu con Nụ nó còn nhưng tao không nhận ra. Hôm đó tối om như thế, điện đóm không có, thì biết làm sao được.
– Mày còn bênh nó được, nếu mà nó là lần đầu là nó phải đau đớn, và khó khăn hành sự lắm mày hiểu chưa? Mày bị nó lừa mà còn to mồm bênh nó, thằng ngu.
– Này… Mày nói ai ngu? hả?
Thấy hai thằng bạn tranh cãi, có tí men vào người mất kiểm soát, to tiếng đôi co với nhau. Lại sợ có chiến tranh xảy đến, nên thằng Chiến ngồi bên cạnh vội vàng lên tiếng can ngăn.
– Thôi… hai thằng thần kinh chúng mày nữa.. Im mồm rồi uống đi. Mẹ kiếp, còn tr i nh hay không còn thì cũng qua rồi, hai đứa chúng mày yêu nhau là được rồi. Cãi nhau làm đếch gì mất đoàn kết tình anh em. Mày làm cái nghề thợ mộc, có người yêu đi học đại học là ngon lành rồi, bớt bớt lại đi.
– Hai thằng mày đừng nhắc đến chuyện này nữa. Nụ là người yêu của tao, kệ mẹ tao đi.
Biên dứt khoát chốt nhanh một câu, khiến Cương và Chiến nhìn nhau gật đầu. Thôi thì chuyện riêng của Biên, không ai ngứa mồm can thiệp nữa, xấu đẹp gì cũng là của nó. Xong việc cãi nhau cả ba thằng bạn lại rôm rả bàn chuyện làm ăn, uống đến say mèm rồi ôm nhau ngủ say đến sáng.
TG: Kim Huệ
Còn tiếp…
