Lời ru buồn tập 5


Những ngày sau đó Nụ vẫn chăm chỉ đến lớp ôn luyện đại học, ông Thạo và bà Huê tạo điều kiện hết sức cho con gái, việc đồng áng hay việc trong nhà, đều phân công làm giúp Nụ. Tối đến hai ông bà còn nấu cháo chim Bồ Câu tẩm bổ cho Nụ, để cô có sức ôn luyện học hành thành tài..

Niềm vui ánh lên trong đôi mắt của bố mẹ, Nụ cảm nhận rõ ràng được hy vọng và tâm huyết của bố mẹ dành cho mình. Nên sự quyết tâm đỗ Đại Học trong lòng cô lại càng dâng cao.

Nhưng khi nhận thấy Nụ bận rộn học hành, người khó chịu nhất lại chính là Biên. Hắn luôn phải đợi chờ Nụ mỗi đêm, giận hờn mỗi lần cô không chịu ra gốc cây Đa đầu làng gặp hắn. Đến tối ngày cuối tuần, còn đúng một tuần nữa Nụ phải lên Hà Nội đi thi đại học, cô mới có thời gian để gặp hắn.

Lời ru buồn” của những cô gái vội vã lấy chồng “cho xong" | VOV.VN
NỤ hí hửng thông báo lịch thi đại học, và những dự định cho tương lai. Tưởng nhận được sự vui vẻ của người yêu, thật không ngờ hắn lại nói ra những câu từ gây tổn thương trái tim cô…

– Em có còn xem anh là người yêu hay không? em luôn tự tin là học giỏi vậy thì ôn luyện làm gì nhiều. Giờ đây một tuần chúng ta chỉ gặp nhau được một lần, em xem nó quá ít, liệu chúng ta có còn là người yêu của nhau hay không? Hay là em đến lớp ôn luyện gặp thằng nào rồi đong đưa với nó rồi? hả?

– Anh làm sao đấy? em bận học hành vất vả, anh phải động viên em chứ? sao lại quát tháo ầm ĩ lên với em.. Ớ hay.. Giờ anh thay đổi nhiều quá rồi đấy, em cáu đấy?

– Cáu thì dẹp mẹ tình yêu này đi, em cứ lo học hành đi, không cần quan tâm gì đến thằng này nữa?

Nụ không tin vào tai của mình, khi nghe những lời tục tĩu từ người yêu. Thấy thất vọng nhiều hơn là vui mừng. Cô đứng dậy ra về, còn buông thêm một lời trách móc.

– Em cứ nghĩ anh sẽ vun vén cho tình yêu của chúng ta, nhưng không hề.. Em thi cử áp lực, còn anh thì luôn chỉ biết đòi hỏi. Anh có biết là thứ 4 này em lên hà Nội thuê nhà trọ rồi không? Còn nếu anh muốn dừng lại thì chúng ta chấm dứt. Em cần một người hiểu em thương em, chứ không phải một người nghi ngờ, ghen tuông.

– Vì anh nói đúng quá, nên em giãy nảy lên chứ gì? này này..

Nụ không muốn nghe thêm, cô thất vọng ra về, không thể tin được rằng người đàn ông cô yêu lại như một đứa trẻ giận hờn vô cơ.. Đối với Nụ giờ đây nơi gốc đa đầu làng bỗng trở nên đáng sợ, cô không thể tin nơi hẹn hò của cô lại biến thành một nơi đầy ngờ vực và chứa chấp những lời nói sắc mỏng của Biên. Nụ rơi nước mắt, đây là lần đầu tiên cô khóc cho tình yêu non nớt với Biên, lần đầu tiên cô cảm nhận sự vô tình lạnh lùng của Biên dành cho cô.

Hắn không đuổi theo cô làm lành, không an ủi, không động viên, và không thèm để tâm tới những lời của Nụ. Hai chân đi một mạch tới nhà đứa bạn tri kỷ, hai thằng lại tiếp tục nốc rượu và nói xấu Nụ, liệu người như hắn có xứng đáng với Nụ hay không?

Đầu tuần trời nắng gắt hơn, hai vợ chồng nhà ông Thạo lên Huyện chở về một chuồng Thỏ, ông bà vui vẻ cười nói từ ngoài cổng nhà.. Nụ dừng tay học bài chạy ra phụ giúp bố mẹ.

– Bố mẹ về rồi ạ, bắt được mấy con vậy mẹ.

Ông Thạo cười hào sảng nói với con gái..

– 10 con nuôi thử. Giờ con Nụ vào nấu cơm cho mẹ nhá, còn Bố phải qua nhà chú Mộc đóng thêm cái chuồng nữa, mỗi chuồng 5 con là đẹp.

– Vâng ạ. Để con bê Thỏ vào giúp mẹ.

Nói xong ông Thạo phóng xe máy qua nhà chú Mộc, nhờ chú đóng cho cái chuồng Thỏ. Nhìn thấy anh em thợ đang loay hoay làm việc, ông đứng bên ngoài gọi nhỏ chú Mộc. Đúng lúc Biên thấy bố của người yêu xuất hiện thì chột dạ. Hắn cúi cúi đầu, hai chân bước vào góc xưởng, làm như không quen biết..

Nghe tiếng gọi dồn dập chú Mộc tắt cái đài cassette chạy ra ngoài đon đả.

– Ôi. Bác Thạo đấy hả, ghé qua xưởng em có chuyện chi không? vào trong uống miếng nước chè.

– Ôi dào. Chẳng là nhà tôi mới mua chục con Thỏ, qua nhờ chú đóng cho cái chuồng. Hai vợ chồng chở cả chuồng cả Thỏ về, mà mới có một cái nó bé quá.. Nhờ chú chứ cũng chẳng biết nhờ ai?

– TƯởng gì, chứ cái này em làm cho bác buổi chiều là xong, bác vào trong đi ạ.

Ông Thạo theo chân chú Mộc vào sâu bên trong xưởng, mùi sơn dầu chuối thoang thoảng cánh mũi của ông, ông vẫn không hề hay biết có một anh chàng đang lấm lét đưa mắt nhìn ông.

Các anh trong xưởng mộc cúi đầu chào hỏi khách rồi tiếp tục làm việc, Biên cũng không ngoại lệ, hắn ngó nghiêng một hồi, cũng chui hẳn vào cuối xưởng. Hai tay bào gỗ thoăn thoắt, vì ông THẠO đến đây là tìm chú Mộc chứ chẳng phải tìm hắn. Tưởng vậy là được an phận làm việc, không ai dòm ngó, ai có ngờ chú Mộc lại gọi lớn tiếng.

– Biên.. lại đây chú bảo.

– Vâng.. thưa chú.

– Mày biết bác Thạo ở thôn giữa rồi chứ gì? mày đóng chuồng thỏ cho bác ấy nhá, liệu trong buổi chiều có xong không?

– Dạ vâng.. Cháu cứ tưởng chuyện gì khó, chuyện này cháu làm được.

– Thế thì tốt, đo đạc theo yêu cầu của bác Thạo đây, rồi đóng cho đẹp, cho chắc nghe chưa?

– Vâng ạ.

Chú Mộc dặn dò thêm vài câu rồi đi pha ấm chè khô mời ông Thạo. Còn lại hai người bối rối đưa mắt nhìn nhau, thật ra có mỗi Biên là bối rối khó xử, hắn không biết phải mở lời ra sao? cũng may ông Thạo không đến tìm hắn vì chuyện của Nụ, nên trái tim cũng nhanh chóng đập lại những nhịp đập bình thường trở lại…

– Cháu làm cho chú cái chuồng dài mét rưỡi đi, còn chiều cao thì tầm 90 phân thôi. Làm 2 cánh cửa phía trên, cho thức ăn xuống cũng dễ hơn.

– Vâng ạ. Chú để cháu đo đạc lại.

Ông Thạo thản nhiên ngồi uống nước chè với chú Mộc, không bận tâm đến giọng nói ấp úng của Biên, quan sát xưởng mộc một hồi ông lại bắt chuyện với chú Mộc.

– Xưởng mộc ở quê mà làm ăn cũng được đấy chú nhỉ? Đúng là ông cụ nhà chú truyền nghề giỏi thật.

– Chả giấu gì bác, có cái đơn hàng xuất khẩu, em đang cho thợ tăng tốc làm gấo.. Nhưng cũng phải mất 3 tháng hoặc 4 tháng mới xong hết bác ạ.. Cố gắng.. Cuối năm có tí vốn cho anh em ăn Tết.

– Làm ăn như vậy là tốt rồi chú ạ.. Thằng Lực nhà tôi đi xuất khẩu lao động bên đó, cũng vất vả lắm, nếu biết xưởng của chú làm ăn tốt thế này, tôi lại bảo nó ở nhà đi theo chú.

– Gớm. Ai chứ? còn bác thì, bác tính cả rồi, bác đi trước thời đại giờ còn trêu em.. Thằng Lực đi Đài Loan làm việc là quá chuẩn chỉ, cả cái làng này có ai mà đi được.. À…còn cái Nụ nhà bác, thi cử xong chưa?

– Ngày kia tôi đưa cháu lên Hà Nội, tuần sau nó mới thi đại học, lo cho nó xong xuôi là vợ chồng tôi cũng nhàn rồi.

– Gái quê đã hiếm, giờ lại còn lo học hành, thì mấy anh ở quê ế hết, cái Nụ chắc chưa yêu ai bác nhỉ?

– Con nít đít xanh,thì yêu đương cái gì hả chú? Giờ phải lo học hành tử tế chứ? Mà có yêu thì cũng phải chọn cái người có học, yêu gì mấy thằng lông bông, chú thấy tôi nói đúng không?

– Vâng vâng.. Bác nói phải, sau này em cũng cho cái Nấm nhà em ăn học đàng hoàng, chứ tí tuổi đầu mà yêu đương linh tinh là hỏng người.

Chú Mộc cười trừ, giọng giả lả chiều khách, không dám góp ý đúng sai tranh luận với người lớn tuổi trong làng. Nhưng Biên sau khi nghe những lời của ông Thạo nói thì khó chịu ra mặt, hắn đóng mấy cái đinh vào miếng gỗ chan chát nghe tiếng cả tai.. Hắn tức giận, phẫn nộ vì những gì vừa nghe được như ám chỉ hắn không xứng với Nụ. Hắn bộc lộ cái xấu xa bên trong con người, nên nhất quyết muốn trả đũa cô.. không muốn cho cô được như ý nguyện.. Hay nói cách khác hắn không muốn ông Thạo được như ý nguyện..

Chỉ vì lời nói của người bố mà đứa con gái ngây thơ 17 tuổi bị ghim hận…

Chỉ thương cho Nụ vẫn luôn nghĩ Biên đang giận hờn vu vơ với cô. Không có ác ý tà niệm với cô…

Ông Thạo ra về sau khi ấm nước chè cạn sạch, chú Mộc hẹn chiều tối sẽ cho người mang chuồng Thỏ qua nhà cho ông, nên ông càng ra oai ngẩng cao đầu tự hào. Vì cái danh tiếng có của ăn của để, vì cái danh tiếng gia đình đi trước thời đại, vì cái danh hão huyền dân làng đặt lên vai cho ông, khiến tính sĩ diện của ông càng tăng cao. Ông đâu có biết sóng gió đang ở phía sau lưng, chực chờ đuổi theo và dìm ông xuống vũng bùn.

TG: Kim Huệ

Còn tiếp…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *